Hỗ trợ trực tuyến
Hotline: 0974 050 803
Văn Dũng 0974 050 803  
Danh sách đại lý
http://thuocgada.biz/

Thống kê
  • Hôm qua: 2111
  • Hôm nay: 26
  • Tuần này: 26
  • Tuần trước: 12557
  • Tháng này: 37818
  • Tháng trước: 20276
  • Tổng lượt truy cập: 341188
Tin tức thuốc gà đá

Truyền thuyết về nguồn gốc bổn gà đòn Việt Nam (part 3)

Đăng lúc 16:13 ngày 13/07/2017 | Lượt xem 862

Thủy Tinh giận điên người, tung luôn một cước thẳng vào ức con Nhạn…Con Nhạn thấy đòn đánh tới… nhảy thẳng lên như pháo thăng thiên, rồi đập cánh nhè mặt chàng ta hai chân liên tục tát tới … Vua tròn mắt ngạc nhiên “Lùi tát…” vua chưa kịp nói xong 2 từ thì Thủy Tinh đã nghiến răng vận lực thẳng tay phóng ra một chưởng…Cả Vua và đám lính thấy chưởng lực đánh ra, sức như bài sơn đảo hải… đều gồng cứng người, nhắm chặt mắt như thể chưởng đang đánh thẳng vào mình vậy….”Ầm”, Thủy Tinh lùi lại 5 bước… chưởng của chàng đã chạm phải chưởng của Sơn Tinh, mọi người đều cảm thấy nghẹt thở như muốn bể lồng ngực… mọi việc kể ra thì dài dòng, nhưng diễn ra quá nhanh chưa đầy 3 cái chớp mắt… Lúc Thủy Tinh tung cước sút con gà, Sơn Tinh do đứng ở góc sới nên cản không kịp, may chàng lướt người tới vừa kịp khi chưởng của Thủy Tinh đánh ra… do vừa tung cước… bộ tấn chưa vững nên không chịu nổi chưởng lực của Sơn Tinh… Phần con nhạn chân vẫn chưa chạm đất đã nhẹ nhàng đập cánh đậu lên vai chủ. Thủy Tinh vừa kịp đứng vững, đã hít một hơi dài, vận lực vào song chưởng nhắm thẳng Sơn Tinh đánh tới, Sơn Tinh cũng vội hít một hơi vung song chưởng lên tiếp chiêu… Chưởng phong của cả hai rít lên… ầm… cả 4 bàn tay chạm nhau… bắt đầu cuộc đấu nội lực…Được một lúc cả hai mặt đều bừng đỏ, mắt long lên, một vài giọt mồ hôi đã nhỏ xuống… con nhạn đậu trên vai chủ, bỗng nghiêng nghiêng đầu ngó vào lỗ mũi của Thủy Tinh, bỗng nó rúc mỏ vào lỗ mũi nhổ ra một túm lông… rồi lại một túm lông bên lỗ mũi bên kia… Vua và đám lính được phen cười nghiêng ngả…Sơn Tinh cũng không thể nhịn cười được… nên cố nhắm chặt mắt để tập trung…. Thủy Tinh chịu hết nổi, bèn hít một hơi dài rồi thổi mạnh ra như cuồng phong… con nhạn bị thổi mạnh, không trụ được bay dạt xuống đất…vừa xuống đất, nó liền ngẩng cổ, rúc vào giữa hai chân Thủy Tinh phía dưới bụng… thực hành chiêu cắn gối nó vừa học được từ con gà điều…vua và đám lính lại cười nghiêng ngả… Sơn Tinh từ nãy đến giờ nhắm chặt mắt nên không hề biết chuyện gì xảy ra, phần Thủy Tinh bị con gà “cắn ấy” thì chịu hết siết, cố gia thêm lực vào chưởng đẩy ra rồi thu mình nhảy lùi về sau… miệng la oai oái… “móa… cái con gà khốn kiếp… tao thề phải giết được mày!” Sơn Tinh vừa mở mắt thì “vù”… cái ghế Thủy Tinh ngồi xem đá gà cạnh vua ban nãy đã phang tới, chàng vừa lắc mình tránh được thì cái thứ hai cũng vừa bay tới…. Sơn Tinh vung chưởng … một tiếng rắc khô khốc, mặt ghế nát vụn… 4 chân ghế rời ra… Chàng liệng người tay vớt con gà rồi tung mình nhảy ra khỏi sới, chỗ lúc nãy chàng để cây rìu… Thủy Tinh thấy cây rìu, ánh thép sáng xanh, to bằng 4 cái quạt nan thì biết không thể địch nổi, bèn giở giọng nói khích … 

>> Có thể bạn quan tâm thuoc ga da b15, thuoc kich thich ga da cho gà cưng
-    “Sao, sợ rồi hả, không dám đấu tay đôi với ta hay sao?”. 
-    “Ta há sợ ngươi sao!” – Sơn Tinh tròn mắt đáp, rồi chàng phang mạnh, cây rìu rít lên trong gió, bay cắm phập vào một cây lim cổ thụ gần đấy, chàng đỡ ức con gà nhạn, hướng về phía cán rìu… phóng nhẹ, con nhạn đập cánh bay đậu lên cán rìu, lâu lâu lại cất tiếng gáy như động viên chủ…
Hai bên lại lao vào nhau như hai con mãnh thú, nhà vua và đám lính đứng thành một vòng tròn theo dõi, Thủy Tinh thân pháp cực kỳ nhanh nhẹn, liên tục ra những đòn thấp nhằm từ trung bàn của Sơn Tinh mà đánh mỗi đòn đánh ra nhanh và hung hiểm như cú đớp của rắn hổ chúa , Sơn Tinh lại vô cùng cương mãnh, quyền cước đánh ra sức như vũ bão, nhằm thượng bàn của Thủy Tinh mà bổ xuống lúc thì như cú tát vồ của hổ, lúc thì như cú húc của trâu rừng…
Đám lính bên ngoài vừa trầm trồ trước những chiêu thức tinh diệu của cả 2 bên, vừa lắc đầu lè lưỡi trước sức mạnh kinh thiên động địa của mỗi đòn đánh ra… Hai bên đã đánh dư 200 hiệp mà vẫn chưa phân thắng bại… Vua đứng giữa viên quan “nhiếp chính” (viên quan coi gà cho vua) và viên giáo đầu … 
- “Thật 2 gã này chẳng coi ta ra gì cả, có cách nào dừng chúng lại không?”
- “Bẩm vua, 2 người này võ công cái thế như thể thần tướng nhà trời : chiêu thức thì quái dị, lực đánh ra lại vô cùng hùng hậu… thần e dẫu có ngàn lính cũng không địch lại, Thần cũng muốn can họ lắm, nhưng lực bất tòng tâm” – Viên giáo đầu đáp.
- “Theo thần thì cứ để chúng đánh nhau, một thằng chết, thì thằng còn lại cũng ngất… bấy giờ cứ cho lính ra trói lại cho nhẹ nhàng” – viên quan nhiếp chính chen vào.
- “Ta thấy Sơn Tinh có phần chiếm thế thượng phong, chắc thêm vài trăm hiệp nữa thì Thủy Tinh sẽ thua” – Vua nhận xét
Bên ngoài đám lính râm ran bàn luận “võ cua”, “võ rắn”, “võ cọp”….
Đánh được 500 hiệp thì trời đã tối, quân lính đốt đuốc sáng trưng vây quanh, ở giữa 2 Sơn Tinh và Thủy Tinh vẫn quần nhau, liên tục … bất phân thắng bại… khi nhập nội thì Thủy Tinh chiếm ưu thế, nhưng giữ được cự ly thì Sơn Tinh lại dành thượng phong…Cả hai dường như đã thấm mệt… đứng cách nhau độ 5 bước chân thủ thế…rồi bất ngờ Sơn Tinh tung người phóng ra một cước … “phập” một cây đinh ba từ đâu phóng tới chặn giữa 2 người… Sơn Tinh giật mình vừa kịp thu cước lại… Thủy Tinh lại tỏ ra mừng rỡ… phóng người chộp lấy cây đinh ba… nhưng chưa kịp nhấc lên thì tay Sơn Tinh cũng vừa chộp đến…cả 2 vận lực cố sức giật lấy …thì thấp thoáng … một người đàn ông trung niên, áo xanh, đội cái nón màu vàng to như cái nia…đã lạng người đứng giữa … vung hai tay gạt làm cả Sơn Tinh và Thủy Tinh đều bị lùi lại 2, 3 bước, rồi ông ta thu lại cây đinh ba… Vua và tất cả mọi người đều há hốc mồm kinh ngạc…Viên giáo đầu tái xanh mặt… vì tất cả mải xem trận đấu, quên cả trực gác … để người lạ vào hoàng cung mà chẳng ai hay…
Thủy Tinh chợt thốt lên “Thanh Giang Thúc Thúc”… sao chú lại đến đây… Sơn Tinh thấy Thủy Tinh có đồng minh quá lợi hại, biết không để địch được cả 2 người nên lùi lại giữ khoảng cách… cảnh giác đề phòng.
“Cháu đi mà chỉ mải ôm bình cá chọi, bỏ quên cả cái này, ở nhà Thầy Mẹ cháu cũng sốt ruột, nên sai ta đi tìm cháu, có gì thì giúp cháu một tay” – ông ta nói rồi đưa cây đinh ba cho Thủy Tinh. 
“Cháu mà có cái này sớm, thì đã đâm chết tên kia rồi”
“Hắn là giặc ngoại xâm à?” – ông ta hỏi, hất mặt về phía Sơn Tinh
“Không, nhưng cháu phải giết hắn” – Thủy  Tinh đáp, mắt rực lên sát khí…
“Này, cháu nhớ lời thầy mẹ dặn lúc lên đường chứ? – Chỉ đánh giặc ngoại xâm thôi, ngoài ra không được gây sự, hơn thua với ai mà”
Sơn Tinh bỗng giật mình vì ở nhà bố mẹ cũng dặn chàng như thế… Thủy Tinh cũng đổi sắc mặt nhưng vẫn tỏ ra bướng bỉnh… “Cháu phải phân thắng bại với hắn!”, nói rồi cố gạt tay người đàn ông ra, định sấn lại phía Sơn Tinh.
“Nếu vậy thì ta đi về”… người đàn ông để mặc Thủy Tinh, bình thản bước ra…
“Ôi…ôi… chú đừng về… đừng mách thầy mẹ cháu” – Thủy Tinh vội chạy níu theo.
  Vua thấy trận đấu dừng lại thì cũng thở phào… lên tiếng : “Thôi, trời đã tối rồi, mời mọi người vào cung của ta ăn uống, nghỉ ngơi một đêm … rồi sáng mai hãy về! mà cái ông già áo xanh kia, ông là ai, sao đến đây mà chẳng chào ta lấy một tiếng cho phải phép”.
 Người áo xanh vội xoay người, xá tay chào vua, rồi tiến lại mấy bước, Thủy Tinh đi ngay sau ông ta : “Bẩm thần tên là Thanh Giang, là bạn với thầy mẹ cậu này… do vội can hai trẻ đánh nhau, nên quên cả phép tắc, xin vua miễn chấp tội cho”
Vua cười khà khà “Được rồi, được rồi… vào đây, vào đây” – rồi cầm tay ông ta kéo vào phía cung điện.
Phần Sơn Tinh, tự nhiên giờ lạc lõng, chàng lủi thủi đi về phía cây lim, phóng người lên lấy cây rìu, nhưng quái lạ, con gà không còn nữa, chàng cố nhìn lên tàn cây dưới ánh trăng… tìm con gà trắng… nhưng không thấy….Bỗng có tiếng bước chân đến gần, Sơn Tinh siết chặt cây rìu trong tay đề phòng … thì ra viên giáo đầu, sáng ngày bị chàng đánh rụng 2 cái răng, giờ miệng vẫn còn sưng vều, nhưng đã đỡ nhiều…

>> Tham khảo thuoc cho ga choi, thuoc tang luc cho ga da giá tốt nhất
Sơn Tinh quắc mắt hỏi “Ngươi muốn gì?”
“Tráng sĩ đừng hiểu lầm, tráng sĩ tìm gà phải không?” – ông ta phân bua.
“Gà ta đâu?” – Sơn Tinh gằn giọng.
“Vua đã cho người đưa gà của tráng sĩ vào cho ăn uống rồi, giờ đang nghỉ ngơi trong chuồng phía sau cung điện. Vua cũng sai người chuẩn bị chỗ nghỉ cho tráng sĩ, giờ tôi mời tráng sĩ về nghỉ ngơi, ăn uống thôi”.
Sơn Tinh nghe vậy rất hài lòng, nhưng vẫn cố làm ra vẻ … hình sự “Hừm…” rồi đi theo viên giáo đầu : “Hồi sáng ta ra tay với ngươi hơi nặng, ngươi không giận ta sao?”, “Dạ, tôi không dám đâu, nhiệm vụ của tôi là bảo vệ hoàng cung, cũng tại tôi hơi nóng vội, chưa hỏi rõ mà đã manh động ra tay trước”. Sơn Tinh cười lớn… chàng bỗng thấy mến mến viên giáo đầu này…Chàng được dẫn vào một căn nhà khá lớn – “Đây là chỗ nghỉ cho khách của Vua” Viên giáo đầu giới thiệu. Trong nhà có 2 tấm phản lớn bằng gỗ, một tấm phía trong có 2 cái gối bông lau, một tấm để giữa nhà… trên đó có một mâm đồng sẵn 2 cái bánh chưng, một rổ cơm nếp, 1 con heo luộc (heo/lợn ngày ấy chỉ tầm hơn 10kg (20 cân) chứ không lớn như bây giờ), và 2 vò rượu… Viên giáo đầu đi lại góc nhà, lấy 1 cái khố đưa cho Sơn Tinh : “Tráng sĩ hãy ra ao sau nhà, tắm rửa đi rồi vào dùng bữa”…
Sơn Tinh tắm rửa xong, bước vào thì viên giáo đầu đưa cho chàng một trái bầu đựng rượu “Đây là rượu ngâm gia truyền của nhà tôi, tráng sĩ hãy dùng mà xoa bóp những chỗ đau trên người, hiệu nghiệm lắm!”. Sơn Tinh mỉm cười “Ông tốt với ta quá”, bỗng chàng hỏi “Con gà của ta đâu?” – “Tráng sĩ cứ đi thẳng theo lối này, độ trăm bước là tới chuồng ngựa, qua khỏi chuồng ngựa 20 bước là chuồng gà, con gà của tráng sĩ được nhốt ở chuồng thứ hai”. “Ông ngồi đây ăn với ta!” Sơn Tinh ngỏ ý mời. “Cảm ơn tráng sĩ, tôi đã ăn rồi, giờ tôi phải dẫn đám lính đi canh gác”. Sơn Tinh cảm ơn, giờ nhìn mâm thức ăn, chàng mới thấy đói… ngồi xuống ăn hết sạch, nhưng chỉ uống hết 1 vò rượu… Chàng chợt nhớ tới con gà… chàng đi theo đường viên giáo đầu đã chỉ, đi xuống chuồng gà… Vừa đến chuồng ngựa, chàng thấy trong chuồng gà có có ánh đuốc và có tiếng người, chàng sinh nghi, liền nắm chặt cán rìu, rón rén như một con báo từ từ bước lại gần… bỗng chàng sững người… trong chuồng gà có 3 cô gái, một cô cầm đuốc, một cô cầm bầu rượu giống bầu rượu viên giáo đầu cho chàng, còn một cô đang ôm con nhạn của chàng, vạch lông tìm những chỗ bầm mà bóp rượu cho… chàng nhìn kĩ thấy cả ba cô đều rất xinh đẹp…nhất là cô đang “om bóp” gà cho chàng… lắng nghe kĩ thì thấy 2 cô kia gọi nàng là “Mị Nương”… Mị Nương thật đẹp, dưới ánh đuốc chàng thấy rõ làn da trắng, mắt tròn, mặt thanh tú, eo thon, miệng cười như hoa… chàng ngây người, bỗng thấy chân tay thừa thãi,  cái khố như co lại, chật cứng, như muốn bật tung ra… rồi Mị Nương nhẹ nhàng cho gà vào chuồng lại, thổi tắt đuốc… chàng biết các cô sắp đi ra, bèn nấp mình vào một lùm cây, nhìn theo ba cô gái cho đến khi khuất sau chỗ quanh, chàng cứ đứng ngây ra một lú… rồi nhẹ nhàng đi về chỗ trọ.
Nằm lên phản, đầu óc chàng cứ miên man hình ảnh của Mị Nương, không sao ngủ được… “Ngày mai ta phải xin nhà vua gả Mị Nương cho ta!”, chàng tự nói “Nhưng phải nói làm sao nhỉ?”… chàng đứng dậy, lấy vò rượu uống một hơi cạn sạch … rồi ngủ thiếp lúc nào không hay.
Phần Thủy Tinh, và Thanh Giang cũng được cấp một chỗ trọ, cũng được tiếp đãi ăn uống…Vừa ăn chàng vừa kể hết đầu đuôi mọi chuyện cho Thanh Giang nghe, chàng kể hết trừ chuyện chàng đã gặp Mị Nương.
“Cháu gây chuyện đánh nhau với hăn làm gì? Xét ra đó chỉ là một con cá thôi, phần nữa cũng là tại cháu, cháu làm rơi con cá… rồi con bị con gà nó mổ, chứ Sơn Tinh có làm gì cháu đâu?”
“Nhưng cháu không ưa hắn, thấy cái mặt hắn là cháu chỉ muốn đập ….”
“Bậy nào. Theo ta thấy thì Vua này cũng buông thả, chẳng lo gì cho dân chúng. Thôi… mai đi về với ta” 
“Ở lại chơi vài bữa đi chú” Thủy Tinh nài nỉ…
“Không, thầy mẹ cháu đã dặn rồi… ngày mai mình về. Cháu không về thì tùy cháu, còn ta phải về.” – Thanh Giang cương quyết
Đến nước này thì Thủy Tinh đành phải thú nhận hết phần còn lại của sự thật…
“Vậy là cháu đánh nhau là vì con gái chứ đâu phải vì con cá, đúng không?”
Thủy Tinh đỏ mặt, cúi đầu không trả lời. 
“Nhưng Sơn Tinh đâu đã gặp Mị Nương, để mai ta hỏi xin vua gả cho cháu là được chứ gì”
“Cháu e là không dễ vậy đâu, Vua thì mê gà, nên vì gà mà mến Sơn Tinh…ngày mai hắn mà gặp Mị Nương chắc hắn cũng … đòi cưới thôi. Vụ này chú phải giúp cháu… nếu chú sợ Sơn Tinh thì mai chú cứ đi quanh kinh thành chơi đi, để cháu cưới được Mị Nương sẽ cùng về với chú.”
“Ta mà sợ thằng đó à? Cháu bình thường thì khôn ngoan, vậy mà khi đánh nhau với hắn lại quá dại, làm sao mà thắng được hắn chứ?”
Thủy Tinh thấy kế khích tướng có tác dụng, thì mừng thầm trong bụng…”Chú nói cháu dại ư? Gặp chú chắc có khi bị Sơn Tinh đánh cho tơi tả rồi”
“Hừ, không biết thì để ta nói cho mà nghe…Cháu quen sống ở vùng nước, còn Sơn Tinh sống ở vùng cao, cháu đánh nhau trên cạn… thì sao mà đánh lại hắn? Ta thấy ở cạnh sân lớn trước cung có một cái ao to, ngày mai cháu dụ hắn ra đó mà đánh…rồi dùng kế giả thua, lọt xuống ao… chờ cho hắn xuống thì dìm một lúc là … hắn …về với quốc tổ quốc mẫu thôi”
Thủy Tinh mừng rỡ vô cùng… chiến thắng ngày mai đã chắc trong tay… Mị Nương sẽ là vợ ta…. 
“Cháu có thắc mắc,  cháu cũng thích chơi gà, mà sao cháu cũng tìm đủ loại gà hay về đổ, thế nhưng chưa bao giờ ra được con nào ra hồn? trong khi cá thì mẻ nào cũng có được cả chục con xuất sắc?”
“Đấy, đã ngốc mà không chịu hỏi ta! Cá giống cha, gà giống mẹ - Cháu thuộc nhánh quốc phụ, quan niệm phụ hệ, nên cháu chỉ quan tâm đến con trống, cháu nhìn xem, con cá chọi trống nó  dăn con…nên cá trống tốt thì cá con sẽ tốt. Còn Sơn Tinh nó  thuộc nhánh quốc mẫu, nên quan niệm mẫu hệ, vì thế nó chú ý tuyển chọn con mái, có gà mái tốt dĩ nhiên nó sẽ đổ ra được gà con tốt. Cháu chọn gà cứ quan trọng con trống, không chú ý đến con mái thì … gà chẳng ra gì là đúng rồi”

Phần Vua Hùng, dùng bữa xong thì ghé vào phòng thăm Mị Nương, nhưng chẳng thấy con gái đâu… vua cũng hơi ngạc nhiên, ngồi lên phản chờ…
Một lát sau thì Mị Nương về lại phòng, 
- “Con đi đâu thế?” – Vua hỏi
-  “Dạ, đêm nay trăng sáng, con đi dạo trong vườn, ngắm trăng” – Mị Nương bối rối, mặt ửng đỏ, ấp úng trả lời
Vua cũng nhận ra thái độ khác thường của con gái :”Con nói dối cha sao?”
Mị Nương chỉ cúi đầu, không đáp
-“Con thích chàng Sơn Tinh rồi đúng không?”
Nghe nhắc đến Sơn Tinh, Mị Nương giật nảy mình… mặt đỏ ửng như hai trái đào, khẽ dạ
Vua cười: “Ta cũng thích hắn đấy!”
“Cha thích chàng ta hay thích con gà của chàng?” Mị Nương liếc xéo nhà vua
“Bậy nào.… Ta thấy Sơn Tinh tính tình thật thà, trung hậu, sức khỏe phi thường, có dáng dấp khí chất của một Lạc Tướng,  còn Thủy Tinh – ta thấy hắn khôn ngoan, nhưng cái mặt hắn gian gian thế nào ấy. Phần nữa là Sơn Tinh theo mẫu hệ, nên … sau này sẽ có phần … sợ vợ, tha hồ cho con bắt nạt…  ha ha ha”
“Cha này…” Mị Nương vừa sấn vào vừa nhéo nhà vua….
“Thôi nào…thôi nào… nhưng ta nghĩ Thủy Tinh cũng không dễ bỏ cuộc đâu, ngày mai thế nào hắn cũng sinh sự, lại còn thêm cái tên sư thúc sư théc Giang  Giang gì của hắn, tên đó cũng không phải đơn giản…. Thôi, con ngủ đi, để mai ta liệu kế…“
“Cha đừng để Sơn Tinh bị ám hại đó nha…”

(to be continue...)
 


Các tin mới hơn:


Các tin cũ hơn:

Tư vấn Online
Văn Dũng 0974 050 803