Hỗ trợ trực tuyến
Hotline: 0974 050 803
Văn Dũng 0974 050 803  
Danh sách đại lý
http://thuocgada.biz/

Thống kê
  • Hôm qua: 2111
  • Hôm nay: 27
  • Tuần này: 27
  • Tuần trước: 12557
  • Tháng này: 37819
  • Tháng trước: 20276
  • Tổng lượt truy cập: 341189
Tin tức thuốc gà đá

Truyền thuyết về nguồn gốc bổn gà đòn Việt Nam (part 2)

Đăng lúc 15:34 ngày 15/06/2017 | Lượt xem 2040

Vua nhìn thấy chàng trai tướng mạo phi phàm, cao to vạm vỡ, khôi ngô tuấn tú, đứng đó sừng sững như ngọn núi, thì trong lòng đã thầm quý mến… đặc biệt là con gà trắng đậu trên vai chàng, rồi cây rìu khổng lồ trên tay chàng, Vua nghĩ thầm “chà chà… cây rìu này hắn có thể chém đứt đôi một con ngựa như mình chém quả chuối chứ không đùa, nhưng hắn kiếm đâu ra con gà đẹp thế không biết”. Do vua cũng chỉ đóng khố như đám lính, nên chàng ta cũng đứng gờm gờm đề phòng. Chợt vua thấy đám lính vẫn đứng vây quanh chàng ta, tay lăm lăm giáo mác, vua liền quát “Hỗn láo. Lui ngay!”, đám lính nãy giờ chưa biết vua đến, nghe quát lập tức dạ ran, lùi hết lại dăm bước. Chàng ta giờ mới biết đó là vua, lập tức cúi đầu chào. Vua thấy chàng ta đã đổi nét mặt thì cũng mừng thầm “Anh chàng này không phải người phàm, con gà của hắn đẹp quá… nhưng khó mà lấy được, mình phải giữ chân hắn lại, rồi kiếm cách thương lượng… nếu giữ được hắn dùng làm lạc tướng cho giữ biên cương… thì sợ chi giặc ngoại xâm… ta tha hồ yên tâm chọi cá, đá gà…”
“Này chàng trai! Nếu anh chẳng chấp đám lính của ta đã vô lễ vô phép sinh sự, thì mời anh vào uống với ta bát nước chè. Thấy anh đi đường xa cũng có vẻ mệt rồi, tiện thể cho gà của anh ăn vài hột lúa!” – Vua mở lời.
Chàng thấy vua có đầy thiện chí vậy thì nhoẻn miệng cười, khẽ gật đầu. Vua thấy vậy thì quá đỗi vui mừng, tiến lại nắm lấy tay chàng “Đi, đi vào đây với ta”. Còn anh chàng ôm bình cá đi cùng vua, thấy vua thân thiết với chàng trai mới, thì trong lòng cũng thầm ghen tị, nhưng phần sợ vua nên không dám có manh động gì.
>> Tham khảo thuoc tang luc ga da đảm bảo chất lượng
Ba người ngồi quanh bàn, vua sai lính lấy một đấu thóc ngâm đã lên mộng và phơi khô cho chú gà trắng ăn. Sơn Tinh lập tức bốc một nắm thóc lên nhìn ngắm nghía… rồi chỉ lựa ra đúng 49 hạt cho gà ăn.
Vua nhìn kĩ cả 2 chàng thanh niên… bây giờ vua mới nhận ra anh chàng dâng cá cũng vạm vỡ to lớn, tuy không bằng anh chàng ôm gà nhưng cũng hơn hẳn đám lính của vua. Chàng ôm gà có phần uy dũng, nhưng hiền hậu, còn anh chàng ôm bình cá thì sắc sảo, lanh lợi. Bỗng vua vỗ vai anh chàng ôm bình cá “Chà, cả gần một tuần nay ta mải chọi cá, đầu ta toàn nghĩ đến cá nên chẳng nhìn kĩ nhà ngươi… cũng quên chưa hỏi tên tuổi, quê quán của ngươi, đừng giận ta nhé!” (Tuần ngày xưa là tính theo tuần trăng, tương đương với một tháng âm lịch ngày nay), chàng ta cũng cười gượng “Dạ, mấy ngày nay thần cũng ham vui… quên cả ….”. Vua ngắt lời “Thôi… được rồi. Nào hai chàng trai cho ta biết tên tuổi quê quán đi…” vua hất mặt về phía chàng trai ôm bình cá “Nhà ngươi nói trước đi!”.
“Vâng, thần xin phép được nói … Từ lúc Quốc Tổ và Quốc Mẫu chia tay, trong 50 con theo cha xuống biển… thì thần là hậu duệ đích tôn của người con trưởng… “. 
Mắt vua bỗng sáng rực, “Trời đất ơi! Vậy sao mấy ngày qua ngươi không nói cho ta biết?... thôi thôi… ta đặt ngươi là …là.. Thủy Tinh  vậy!”. Chàng ta liền đứng dậy, khoanh tay cúi đầu “Tạ ơn Vua”. Rồi vua hất mặt về phía chàng trai mới đến “Còn ngươi?”
“Dạ, trong 50 con theo mẹ lên núi… thì thần là hậu duệ đích tôn của ….”. Vua ngắt lời “Ái chà chà…Ta gọi ngươi là Sơn Tinh đi, nhé! Số ta thật là phúc đức, vậy là 2 ngươi đều chủ ý đến tìm ta?”. Cả hai chàng trai đều gật đầu đồng ý. Vua hết sức ngạc nhiên, đầy thắc mắc “Sao cả 2 ngươi lại đến đây?”, vua nhìn chàng Sơn Tinh như muốn chàng trả lời trước. “Dạ, bẩm vua… trong nhánh trưởng của thần có một cam kết là không bao giờ ra dành chức vua, nhưng mỗi đời, khi con trai trưởng sinh ra tròn 20 tuổi, thì vào mùa xuân tiếp theo sẽ xuống dân gian, nghe ngóng tình hình, nếu bờ cõi có giặc thì giúp vua đánh đuổi ngoại xâm, còn nếu đất nước yên ổn thì cứ trà trộn sống với dân gian đôi ba năm, tìm và cưới một người con gái thùy mị nết na, rồi về lại núi, còn nếu vua là dạng hôn quân gây lầm than cho dân chúng thì phải về núi ngay ạ”. Vua gật gù “Ồ, vậy mà ta không biết chuyện này”, vua lại hất mặt qua anh chàng Thủy Tinh. “Dạ, trong ngành của Thần cũng có những quy định như vậy ạ!”. Vua mừng rỡ vô cùng cười khà khà, vẫy tay ra hiệu cho 2 chàng trai lại gần, rồi vua khoác tay phải lên vai Sơn Tinh, khoác tay trái lên vai Thủy Tinh, vua rút chân đu người lên… 2 chàng trai như hai trái núi…vua quá phấn khích … cười lớn hơn. “Chà, nếu mà ta không quá mê gà, thì giờ có lẽ ta có một đứa con trai bằng tuổi 2 ngươi đấy”. 
Bỗng phía cửa có bóng người thập thò… Vua nhìn ra, rồi lệnh “Vào đi!”, thì ra đó là viên quan trước đây đã dâng gà hay cho vua. 
- “Có chuyện gì thế?” 
– “Dạ, thần nghe đám lính nói vua vừa tuyển được gà hay, nên vào xem con gà mới, nếu vua có hứng đá thì thần nhận làm nước gà!”.
 - ”Tuyển đâu mà tuyển, gà là của chàng trai này đấy.” -  Vua cười khà khà… chỉ vào Sơn Tinh.
-  “Sao Sơn Tinh, thấy con gà của ngươi đẹp quá, có nhã hứng thử với gà của ta đôi ba hồ không?”.  
- Sơn Tinh cười gượng : “Dạ, thần mang con gà này đi theo để làm bạn cho vui thôi, không có ý đá đấm gì cả, vì nó còn tơ lắm… sợ là …!”.  
- Vua ngắt ngay lời chàng : “Sợ gì cơ chứ, nó cũng giống như ngươi vậy, xét ra cũng đã đủ sức làm … người lớn rồi! Cứ cho nó xổ vài chân để học thêm kinh nghiệm!”. 
- Viên quan cũng hùa thêm vào, giọng như khiêu khích : “Bẩm vua, con gà của chàng trai sẽ không đá lại gà của thần đã dâng vua đâu”. 
- “Vì sao?” – vua khẽ nhíu mày.
- “Bẩm vì con gà thần dâng vua là con gà điều, thuộc mệnh hỏa, còn con gà này tuy có vẻ đẹp thật, nhưng nó là mệnh kim, mà hỏa khắc kim … nên …”
- Chàng trai trẻ Sơn Tinh đã bị chạm vào tự ái, dù vẻ mặt vẫn bình thản, nhưng cất tiếng rền rền “Khắc gì được mà khắc? Cái hỏa của gà ông chỉ ví như ngọn nến, làm sao đốt cho chảy được cây rìu này của ta?”
- Thủy Tinh đã thầm ghen tị với Sơn Tinh ngay từ đầu, nên cũng ra giọng khiêu khích “Thôi nào, thôi nào… khắc với sinh cái gì. Gà của Sơn Tinh đây là con gà kiểng, thì đừng ép hắn.”
Sơn Tinh đã bị chạm tự ái thực sự… “Được, đá thì đá, gà ta nuôi ta biết”
>> Xem thêm thuoc bop ga choi nhập khẩu chính hãng
-    Sơn Tinh và viên quan ôm gà bước vào sới, nhà vua và Thủy Tinh ngồi ghế cạnh nhau, Thủy Tinh cứ tranh thủ ghé vào tai vua bình luận, đám lính thì bu kín xung quanh sới… bắt độ, bắt kèo thật náo nhiệt… Một bó nhang to được mang ra, chuẩn bị thắp, Thủy Tinh nhìn tên lính cầm cả bó hương, liền nói “Mang một hoặc hai cây thôi, định thắp cho chủ gà nữa hay sao mà mang nhiều thế?”. Sơn Tinh tập trung hết vào … chuyên môn, chăng thèm để ý đến những lời khen chê, khiêu khích bên ngoài.
-    “Thả gà!” vua ra lệnh.
-    Hai bên buông đuôi, con gà điều bách chiến bách thắng của vua lập tức đổi lối, nó thận trọng giữ cự ly với đối thủ chứ không dám nhảy ngay vào như những lần trước đây. Con nhạn của Sơn Tinh thì vẫn điềm nhiên, làm như chẳng hề có đối thủ nào trước mặt, lâu lâu lại gắp hòn sỏi dưới nền… kêu túc túc như muốn… gọi mái đến đạp! 
-    - “Ta nhìn có vẻ con gà nhạn không hề sợ điều của ta, nhưng con điều của ta lại có phần e dè con gà tơ đó” – Vua nói với Thủy Tinh
-    - “Con gà tơ đó đang mót … đạp mái quá, nên con gà của Vua sợ bị đạp đó thôi!” – Thủy Tinh cười tinh quái…
-    Bất ngờ con điều ra chân trước, một đòn đá cực mạnh và nhanh với 2 cây song đao nhằm thẳng đốc cổ con gà nhạn, khi nhạn ta vừa cúi xuống mổ viên sỏi. Con nhạn cũng khẽ nhảy nhẹ qua một bên, động tác nhẹ nhàng như con chim sáo… nhưng cũng vừa đủ để tránh được cú ra đòn hiểm của con điều; đá hụt đòn, chân vừa chạm đất, con điều lập tức quay lại quăng một đòn nhằm giữa cần cổ của con nhạn, cũng như lần trước con nhạn cũng nhảy lùi lại vừa đủ để tránh, …Cứ thế, gà điều cứ ra đòn liên tục, hết lần này đến lần khác… con nhạn thì cứ nhẩn nha, nhặt sỏi, gọi mái, rồi lúc dạt qua phải, lúc dạt qua trái vừa đủ tránh đòn… lần nào cũng thế, chân con gà điều chỉ xượt qua vài cộng lông của nó.
-    Lúc đầu vua xem thì hồi hộp lắm, nhưng đòn nào cũng thế… nên vua đâm cáu : “Sao gà của ngươi chẳng chịu đá gì vậy?, nhìn chán chết được!”. Sơn Tinh đang ngồi vân vê những cọng râu vừa mọc… giật mình khi nghe vua hỏi…”Dạ, da… chắc là nó chấp gà của vua vài mươi chiêu đó ạ?”. Vua càng cáu “Chấp chấp cái gì, ngươi làm sao cho nó đá phản đòn lại đi… nếu không ta dẹp luôn sới, chơi chọi cá tiếp còn hào hứng hơn”. Sơn Tinh dạ một tiếng nhỏ, rồi chàng búng ngon tay chóc chóc 2 cái… lập tức con nhạn đứng lại nghiêm chỉnh, quắc mắt nhìn con điều. Con điều nãy giờ đá hoài không trúng thì càng hăng máu, dồn hết sức xạ tới 1 đòn như tên bắn, lần này thì con nhạn nhảy lên phản đòn, cú ra chân đầu tiên của nó xượt dọc theo cổ bên phải của con điều… làm một bên cổ trụi lủi, trong sới lông bay như lá đổ mùa thu. Vua liền phấn khích “Ờ… có thế chứ, đòn hay nhưng chưa chính xác lắm!”. Con điều hăng máu, lại nhắm mặt con nhạn quăng một chân nữa, con nhạn cũng nhảy lên phản đòn… xoạt… lại một chân xượt cổ bên trái của con điều… lông lại bay tung mù … cổ con điều bây giờ bị trụi lông 2 bên… quanh xới bắt đầu bàn tán, rao kèo náo nhiệt… Vua rất ưng ý, liên tục gật gù… Con điều sau màn xa nạp không mấy thành công, liền áp sát vào định cưa đè như bản năng của nó… khi vừa gác cổ lên cần của con nhạn đè xuống, con nhạn hất mạnh cổ… làm con điều bị hất ngược ra đằng sau… như một cú san-tô, nhưng kinh nghiệm giúp nó đập cánh giữ thăng bằng khi tiếp đất. Cả nhà vua và đám lính đều ồ lên kinh ngạc! Con điều quả thật là … dày dạn kinh nghiệm … thấy cưa đè không được, nó lập tức biến lối áp sát, rúc vỉa…Bỗng vua thốt lên “Ái chà… cắn gối”… con nhạn bị cắn liền nhảy phóng thẳng lên… trên đà rơi xuống nó tung chân đạp thẳng vào lưng con điều 3 đòn liền bụp bụp bụp… cú đạp như trời giáng … Đòn nặng quá… làm con điều nằm bẹp xuống đất như … bị đạp mái …. Con nhạn liền cắn luôn vào mào con điều rướn cổ nhấc thẳng lên như con cọp tha con nai… rồi bất ngờ nó dộng mạnh xuống làm mỏ con điều găm luôn vào nền đất nện trong bồ… ngập sâu đến tận mắt…..không sao gỡ ra được…. vừa lúc “keng” cái thẻ đồng rơi xuống… hết 1 tuần hương. Viên quan làm nước lập tức vào gỡ đầu con điều ra khỏi nền đất, ôm ra làm nước…mặt ông ta tỏ vẻ vô cùng căng thẳng, pha lẫn kinh ngạc. Thủy Tinh lúc đầu trận liên tục buông những lời chế nhạo Sơn Tinh, giờ cũng im bặt, lặng lẽ ôm bình vàng đựng con cá … ngồi bên cạnh nhà vua. Phần Vua thì có vẻ vui lắm… nghĩ thầm “Con gà nhạn này, mới mở mỏ mà đá khiếp thật, sau vài trận nó có thêm kinh nghiệm thì đúng là một quý kê… nhưng làm sao dụ được Sơn Tinh???”.
>> Tham khảo thêm thuoc kich thich ga tốt nhất
-    Hồ 2 bắt đầu, vừa nhập trận, con nhạn tung một đòn xạ tới… con điều liền đổi lối … chạy kiệu… con nhạn đuổi theo… con điều cứ chạy… con nhạn thấy lối đánh hồi mã thương của con điều lấy làm lạ,  nó liền đứng im giữa hồ… không đuổi nữa, chỉ ngoái cổ nhìn theo… nhưng con điều cứ chạy lòng vòng…. Bên ngoài đám lính có tiếng cười ha hả… chắc đòn lúc nãy mạnh quá … bị chấn thương ảnh hưởng tới não rồi!”…”chắc nó chạy cho con nhạn chóng mặt rồi nó mới xông vào đá đó” – giọng một tên lính khác chen vào… con điều chạy được khoảng hơn chục vòng, Sơn Tinh lập tức búng tay … chóc … chóc…Vòng tiếp theo khi con điều vừa chạy qua mặt con nhạn…thì nhạn bất ngờ đuổi theo rồi tung ra một cú đá thẳng vào vào phao câu con điều…“quác quác”…con điều bị đá tung lên… bay thẳng về phía Thủy Tinh, theo phản xạ, Thủy Tinh liền hất tay… con điều bay ngược lại về phía con nhạn… khi con điều vẫn còn chưa tiếp đất thì nhạn ta lại tung một cú đá bồi… mạnh như sấm sét … “Chết” – chặng hẹn mà mọi người đều đồng loạt thốt lên… con điều bị bay thẳng vào mặt Thủy Tinh, chàng ta theo phản xạ, quên cả cái bình vàng đựng cá, vung cả 2 tay để hất con gà xuống… chẳng ngờ con cá bị rớt ra, giẫy đành đạch giữa sới… chàng liền nhảy vào bắt con cá… nhưng đã muộn… Con nhạn tưởng đó là phần thưởng cho kẻ thắng trận.


(Mời các bạn đón đọc kỳ 3)

Theo: KKST


Các tin mới hơn:


Các tin cũ hơn:

Tư vấn Online
Văn Dũng 0974 050 803